Giuseppe Furino




Giuseppe Furino, một trong những cầu thủ thành công nhất từ trước đến nay, người nắm giữ rất nhiều danh hiệu cao quý so với các cầu thủ Italia, là một nhà vô địch đúng nghĩa với chữ W (winner). Furino không phải là một trong số những cầu thủ hấp dẫn nhất trên các phương tiện truyền thông, xét cho cùng thì ông chỉ là một tiền vệ phòng ngự, không có tài năng đặc biệt với trái bóng và có ngoại hình bình thường. Cách chơi bóng của ông cũng không gây cảm xúc hoặc tạo sự thu hút tới phần đông khán giả như nhiều đồng đội của mình. Tài năng của ông nằm ở đâu đó hơn là ở kỹ thuật chơi bóng – thậm chí còn có thể nói rằng chúng không tồn tại, ít nhất là không phải ở trên sân bóng.

Sinh ra sau Thế chiến II ở Palermo vào mùa hè năm 1946, Furino đã bắt đầu với Juventus (đội trẻ) khi còn là một cậu bé. Mặc dù đến với Juve nhưng sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của ông lại khởi đầu với Savona, CLB thuộc một thị trấn nhỏ gần Genova bên bờ biển Địa Trung Hải. Ở đó, ông đã chơi tại những giải đấu cấp thấp cùng với những cầu thủ không mấy tên tuổi trong hai mùa bóng, và rồi cơ hội của ông đã đến: ra mắt ở Serie A. Tuy nhiên, cần phải kèm với việc chuyển đến Napoli. Một mùa giải với đội bóng miền Nam đó đã là một thành công rất đáng kể, là bước khởi đầu trong hành trình trở về nhà. Mùa hè năm 1969, Giuseppe đã trở về miền Bắc để gia nhập nhà vô địch Italia. Với Juventus, Furino cho thấy ông có thể không nổi bật bởi ngoại hình của mình (chỉ cao 1m69), nhưng trên sân cỏ ông là một người khổng lồ thực sự. Chàng trai nhỏ bé đã trở thành một cầu thủ quan trọng, và đã thi đấu tất cả các trận trong suốt mùa giải đầu tiên với Juve, một kỳ tích mà ông lặp lại trong hầu hết các năm sau đó cho đến khi giải nghệ.

Làm thế nào mà một người không khéo léo lại có thể thực hiện được nhưng điều như vậy trong thế giới bóng đá? Furino có một năng lực không ai có thể vượt qua, được Chúa ban tặng một khí phách vô cùng gan góc. Sự quyết tâm và ý chí của ông chỉ cần được khơi dậy một cách đúng đắn, và may mắn thay các huấn luyện viên của Juve đều hiểu được những khả năng của Beppe có thể đảm nhận vai trò như đầu tàu của khu trung tuyến. Sự am hiểu chiến thuật của một trận đấu đẹp và lối chơi đồng đội của ông là những thứ không thể thay thế đối với Juventus, vốn đã có thừa những tiền đạo tài giỏi, và đương nhiên là có ai đó phải tạo khoảng trống cho những đường chuyền tài tình của Scirea từ phía sau. Sự vững chắc của Furino trên sân bóng đã đưa ông trở thành một phần quan trọng của đội.

Dễ hiểu là tại sao cổ động viên của các câu lạc bộ khác chẳng ưa gì Furino. Hơn hết, ông thường xuyên chơi quyết liệt và không bao giờ chịu lùi bước dù chỉ một inch. Furino luôn gây khó khăn cho bất cứ cầu thủ đối phương nào dám xâm phạm vào khu vực của mình. Trong đó, những cuộc đối đầu thường xuyên giữa ông và Gianni Rivera vẫn còn được người ta nhớ tới. Biệt hiệu xuất phát từ lối chơi bóng của ông – “Furia” (người hung dữ) – tự nó có thể nói lên tất cả. Việc ông mang chiếc băng đội trưởng trong những năm 1976-82 thể hiện sức mạnh tinh thần của ông. Ông là đội trưởng của một Juve vốn đã sẵn có các nhà chỉ huy bẩm sinh, từ Zoff và Scirea cho tới Cabrini, Tardelli và rất nhiều người khác nữa. Cùng với người đội trưởng có uy tín, Juve giành được chiến thắng, để rồi ngay sau đó tập trung vào mục tiêu tiếp theo, và thậm chí còn thu được nhiều chiến thắng hơn nữa. Có lẽ ông là biểu tượng xứng đáng nhất cho văn hóa chiến thắng, là hình mẫu thuần khiết nhất và tốt nhất cho tinh thần Juve mà chúng ta phải kính trọng, cho dù cổ động viên của các đội bóng khác có không đồng tình với quan điểm này.

Furino đã chứng minh trong suốt sự nghiệp dài của mình (15 năm với Juve) rằng một cầu thủ bóng đá có thể thành công vượt bậc ngay cả khi anh ta không có những tài năng đặc biệt với trái bóng. Ngày nay những chàng trai như Tacchinardi hay Roy Keane không thể phủ định được điều này. Sau sự nghiệp vinh quang của mình, Furino quyết định tiếp tục với câu lạc bộ mà ông yêu thích, lần này là với cương vị người tuyển mộ. Ngay cả khi ở vị trí này, Furino vẫn thích những cầu thủ chăm chỉ, khiêm tốn mà sẽ có ảnh hưởng tốt đến mặt tinh thần của toàn đội hơn là những cầu thủ có kỹ thuật đá bóng nhưng ích kỷ.

Ở bên ngoài Juve, Italia và hầu hết phần còn lại của thế giới cho rằng Furino là một cầu thủ hạn chế về mặt kỹ thuật, vì thế ông chỉ được khoác áo thiên thanh của Azzurra ba lần, một trong số đó là ở World Cup 1970. Nhưng, liệu có ai thực sự biết rằng Furino vẫn có rất nhiều thành tích của riêng mình? Khi kết thúc sự nghiệp vào mùa hè 1984, ông đã giành được hầu như mọi thứ. Có thể kể đến bảng thành tích ấn tượng bao gồm 8 Scudetto, 2 Cúp quốc gia Italia trong nước và các danh hiệu cúp Winners' cup, cúp UEFA, trên phạm vi châu lục. Cũng đừng quên rằng ông là cầu thủ chơi nhiều trận thứ hai cho Juve tính đến nay với 528 trận đấu chính thức (chỉ ít hơn Scirea 24 trận!). Quả là không tồi đối với một chàng trai “không tài năng và có nhiều hạn chế”!

Trích ngang:+ Quốc tịch: Italia+ Số trận đấu: 528+ Số bàn thắng: 19+ Các câu lạc bộ đã thi đấuJuventus (đội trẻ), Savona, Napoli, Juventus (1969-1984)+ Thành tích:8 Scudetto, 2 Cúp quốc gia Italia cúp Winners' cup, cúp UEFA + Số trận đấu quốc tế: 3