John Charles




John Charles, cầu thủ được các cổ động viên Ý đặt cho cái tên Il Gigante Buono- Chàng khổng lồ thân thiện- hiện đang nắm giữ một kỷ lục độc nhất vô nhị. Anh là cầu thủ Anh duy nhất được danh hiệu Capocannoniere. Chàng tiền đạo quốc tế đến từ xứ Wales đứng đầu danh sách các cầu thủ ghi bàn của Ý năm 1957-1958, cũng là mùa giải đầu tiên của anh tại Ý vơi Juve. Trong mùa giải đó, Charles, một trong những cầu thủ xuất sắc đến từ Swansea, đã giúp cho Juve đoạt cúp Scudetto đầu tiên trong vòng 6 năm. Anh cũng đoạt được danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất của năm.

Charles bắt đầu chơi ở vị trí trung vệ với Leeds, nhưng khi Jack Charlton nổi lên thì anh bị đưa lên vị trí tấn công và anh đã đáp lễ việc này bằng cách ghi 30 bàn thắng trong mùa giải 1952-1953. Trong mùa giải thứ hai, chơi ở vị trí tiền đạo, anh đã sút 42 lần và đây vẫn là một kỷ lục của CLB. Người khổng lồ thành Turin đã Leeds United số tiền 65000 bảng-con số kỷ lục của Anh tại thời điểm đó- để có được Charles. Món tiền đã được chi ra rất đúng đắn.
Trong suốt 5 năm chơi tại Stadio Comunale, Charles đã giúp cho Bianconeri dành được 3 danh hiệu liên đoàn và hai cúp Ý. Trong 150 lần xuất hiện, con trai của người công nhân luyện kim đã ghi được 93 bàn thắng, mọt con số xuất sắc khi xem xét với hàng phòng thủ vững chắc của Ý trong những năm cuối thập niên 50 và đầu 60.

Sự hợp tác của anh với chàng trai nhỏ bé thiên tài Omar Sivori người Argentina đúng là một điều đáng sợ tại giải Serie A. “Chúng tôi chơi với nhau rất gắn kết. Đó là sự hợp tác giữa một người đàn ông to lớn cổ điển và một anh chàng nhỏ bé”. Charles, người hiện giờ đang sống của New Yorkshire, nhớ lại. “Tôi nhanh chóng ổn định cuộc sống của mình. Tôi không cảm thấy nhơ snhà. Tôi dã nghĩ rằng sẽ rất chán nản khi rời Swansea để đến với Leeds khi tôi 16 tuổi. Việc rời Leeds tới Juve thì cũng chẳng có gì khác. Tôi học nói tiếng Ý, điều đó rất quan trọng bởi bạn không chỉ ra sân cỏ thi đấu mà bạn còn có cuộc sống bên ngoài sân cỏ”.

Trước khi Charles tới, Bà Đầm Già đang lâm vào tình trạng khủng hoảng, kết thúc mùa giải 1956-57 ở vị trí thứ 9- đó là một thảm họa đối với trình độ của họ. Milan, Inter và Fiorentina đều đã bắt kịp họ. “Họ đã bổ sung thêm một ssô cầu thủ mới, trong đó có tôi, và chúgn tôi đã vô địch”. Charles nhớ lại: “ thành thật mà nói, tôi không nghĩ chúng tôi có thể đoạt chức vô địch ngay trong mùa giải đầu tiên của tôi”.

Charles trở thành thần tượng của người hâm mộ Juve và là một trong những nhân vật được tôn vinh trong giới bóng đá bởi những thành tích không chê vào đâu được của anh. Anh chàng khổng lồ thân thiện đã giành được cúp Coppa Italia đầu tiên năm 1959, giành được của cúp Scudetto và Coppa Italia năm 60, và thêm một cúp Scudetto nữa vào năm 61.

Thập niên 50 được đánh dấu bằng sự bắt đầu của sự phục hưng giải Serie A và vẫn còn tiếp tục cho tới hôm nay. Hầu hết các cầu thủ xuất dắc nhất thế giới đều sử dụng thương hiệu của mình trong Khu vực đứng đầu của Ý như Sivori, Boniperti, Angelillo, Skoglund, liedholm, hamrin, altafini và Schianffino. Nhưng Charles đứng trên tất cả bọn họ.

“Ở Ý, họ phòng thủ rất khác”, Charles nói, “ các hậu vệ kèm bạn rất chắt, rất sát, tôi có thể đảm bảo với bạn như vậy. Họ biết đủ mọi mánh khoé. Nếu như bạn tới khu vực góc sân, một hậu vệ có thể dẫm lên chân bạn và một người khác sẽ kéo áo bạn. Nhưng cũng có vài kiểu hậu vệ khác nhau ở Ý”.

Người đàn ông xứ Wales không gặp bất kì vấn đề gì với các chế độ được áp đặt rất nghiêm khắc ở Ý và được nhìn nhận như cầu thủ đi đá nước ngoài của Anh xuất sắc nhất. Các cầu thủ xuất sắc khác của nước Anh như Jimmy Greaves, Denis Law và Joe Baker, đã từng thử vận may của mình trên bán đảo này, nhưng họ đều thất bại trong việc điều chỉnh cuộc sống của mình theo kiểu sống như ở tu viện. “bạn phải quen với khí hậu” Charles nói “ Thật là vô ích khi bạn cứ cố ra ngoài và tìm kiếm một ai đó nói tiếng Anh. bạn phải học tiếng. Trở ngại lớn nhất là sự nhớ nhà, bạn phải hoà đồng và gặp gỡ mọi người”.

Charles đã chơi tốt ở Italy. Trong bóng đá Anh, mức lương tối đa bị hạn chế nhưng trong giải Serie A, bầu trờ là giới hạn. “Nếu tôi nhớ đúng, khi tôi rời khỏi Leeds, tôi được trả 18 bảng một tuần. Tôi không hề được nghe về Juve. Tôi thậm chí không biết gì về nơi đó. Nhưng tiền là lực đẩy. Cái chính là tiền kí kết- bạn có một khoản cũng kha khá. Và sau đó còn có thêm tiền thưởng. Nếu như chúng tôi thi đầu với các đội như Torino, Inter và Milan, chúng tôi nhận được 100 hoặc 200 bảng, thậm chí có thể là 300”.

Charles sống xa hoa trên một ngọn đồi nhìn xuống Turin với người vợ đầu tiên Peggy và ba đứa con- terry, Melvyn và Peter. “ Tôi được coi như một nhân vật tiêu điểm, như một ngôi sao truyền hình. Ngoài đó thật sự như điên lên. Bạn xuống thành phó và mọi người bất đầu đổ xô đến để xin chứ kí của bạn. Họ đi theo bạn chỉ để nhìn bạn. Tất nhiên là tôi không bận tâm, ngay cả khi đó là những cô gái rất lôi cuốn.

Đội hình của Juve mà Charles từng chơi là một trong những đội hình ấn tương, làm đẹp cho giải Serie A với thủ môn Carlo Mattrel; Corradi, Bruno, Garzena và Ferrario ở vị trí phòng thủ; Umberto, Flavio Emoli, Bruno Nicole và Giampiero Boniperti ở vị trí trung vệ và Charles cùng Sivori ở khu vực tấn công.

“ Tôi còn nhớ trận đấu với Torino. Họ thật kỳ lạ. Một số người nói rằng họ không quan tâm nếu chúng tôi không đoạt cúp khi chúng tôi đang thi đấu với Torino. Vào một buổi, tôi nghe tiếng còi xe bên ngoài nhà mình. Tôi ra xem có chuyện gì đang xảy ra. Đó là cổ động viên Torino đang phất ngọn cờ mầu đỏ của họ. Họ muốn chúc mừng tôi đã thắng đội của họ. Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt”.

Charles đã đánh mất cơ may của mình tại Ý. Một cuộc ly hôn đắt giá và sự sụp đổ kế tiếp nhau trong công việc kinh doanh của anh như cửa hàng thể thao, cửa hàng quần áo cho trẻ em và một quán bar chính là lý do.

HIện nay anh đang sống ở Birkenshaw, một thị trấn nhỏ ngoại ô thành phố Leeds, cùng với người vợ thứ hai của mình Glenda. Trong hai năm qua, anh đã phải đấu tranh với căn bệnh ung thư. Sauk hi được chữa trị bằng tia X và phương pháp trị liệu hoá học, căn bệnh của anh đang thuyên giảm.

“ Anh ấy tới bệnh viện 3 tháng một lần để được kiểm tra toàn diện” Glenda nói “ Anh ấy vẫn vậy, không thay đổi. Anh âấykhông phải đối mặt với cái chết và không hề cảm thấy khó chịu. Chúng tôi phải đuơng đầu với nó. Bạn có thể làm gì đây? Thế giới không dừng lại vì John bị ung thư. Chúng tôi phải tiếp tục cuộc sống của mình”.

Năm 1962, sau 5 năm ở Turin, Charles quyết định trở lại Leeds. Ngay cả đề nghi trị giá 14000 bảng từ phía Juve cũng không làm thay đổi được quyết định của anh. Anh muốn con của mình được giáo dục ở Anh. Anh cũng không cảm thấy vui vẻ khi CLB không để cho anh hoàn thành nghĩa vụ với quốc gia. Charles là cầu thủ xuất sắc nhất xứ Wales từ trước tới giờ và anh mới chỉ khoác áo đội tuyển 38 lần, mặc dù Juve đã để cho anh tham gia World cup năm 58.

Nhưng sự trở lại ngắn ngủi của anh cũng không vui vẻ. Tháng 10 năm 1962, sau 11 lần xuất hiện, anh trở lại Ý với đội Roma, nhưng anh không đạt được phong độ khi còn ở Juve và năm 1963, anh được bán cho Cardiff City và chơi ở vị trí trung vệ. “Rome là một thành phố lớn và đẹp nhưng chúgn tôi đã không thể định cư tại đó.” Anh giải thích “ Tôi thấy rằng người dân phía bắc thân thiện hơn người Roma”. Charles tiếp tục chơi trong vai trò của một người điều chỉnh đội hình cho đọi Hereford United cho tới năm 1971.

Trong tất cả những lời khen ngợi đối với Charles, có lẽ xuất sắc nhất là của nhà báo Don Davies. Theo như Don, Charles “mạnh mẽ nhưng Hercules, có uy quyền như Ceasar”.

John Charles chuyển tới Italy năm 1957 và đã tạo ra một tít bào lớn ở nước ANh. Kenneth Wolstenholme đã đưa ra ý kiến của mình về anh chàng khổng lồ này.


Charles- cầu thủ toàn năng xuất sắc nhất thế giới.

Câu hỏi mà tôi đặt ra trong bóng đá là ai là cầu thủ xuất sắc nhất mà tôi từng gặp. Thật là một câu hỏi khó trả lời. Stanley Mathew, Tom Finney, Alfred Di Stefano, Pele, Ference Puskas, Raimo Kopa- tôi có thể tiếp tục kể ra thành một tuyển tập về bóng đá Ý. Nhưng ý chúng ta là gì khi nói tới cầu thủ xuất sắc nhất? Chúng ta muốn nói tới thủ môn, hậu vệ, trung vệ hay tiền đạo? Tất nhiên cầu thủ xuất sắc nhất phải là người có thể chơi tốt ở nhiều vị trí hơn là chỉ ở một, một cầu thủ vừa là một hậu vệ ngôi sao lại vừa là một tiền đạo đáng sợ.

Cầu thủ duy nhất mà tôi biết là Anh chàng khổng lồ thân thiện đến từ Swansea, John Charles, người đã từng chơi cho Swansea City, Leeds United, Juventus và Roma. John bắt đầu sự nghiệp bóng đá của mình ở vị trí trung vệ. Anh ấy thực sự là một tảng đá lớn ở vị trí đó. Cao lớn, có đầu óc tốt trong việc xử lý bóng và là một cầu thủ truy cản mạnh mẽ. Anh ấy nhanh chógn thu hút được sự chú ý của các CLB lớn và Leeds đã là CLB có đủ may mắn ký được hợp đồng với anh.John đã rất thành công trong nhóm cầu thủ hạng I của Anh và các CLB lớn của Ý bặt đầu để ý tới anh. Năm 1955, một nhà đại diện, Gigi Peronace, đã trở thành khách hàng thường xuyên tại Elland Road, bất đầu để ý tới Charles cho Juve.

Nhưng phải cho tới tận năm 1957 thì câu chuyện lớn mới thực sự nổ ra. Juven muốn có đuợc Charles và ngày 6-4, John gặp Peronace lần đầu tiên. Anh được báo rằng Juve đang chuẩn bị một món tiền lớn để có được sự phục vụ của anh, và bốn ngày sau, Peronace đã có mặt tại Windsor Park, theo dõi trận đấu giữa Wales và Bắc Ailen, trận đấu đầu tiên Charles làm đội trưởng. Đi với ông còn có Chủ tịch CLB Juve: Umberto Agnelli. Mười một ngày sau, Leeds thừa nhận rằng Juve đã đưa ra giá và họ sẽ không cản trở Charles nếu anh muốn ra đi.Vào thời điểm đó, chúng tôi được quản lý bởi Edward Commerfield. Một vài người khác cùng lứa như Eamonn Andrews, Peter west và Harry Carpenter. Những gì mà chúgn tôi đã không biết đó là Edward đã đưa ra ý kiến với Charles về những món tiền kiếm được ngoài việc chơi bóng. Vào ngày 17-4, chúgn tôi nhận được điện thoại từ Sommerfield nói rằng ông ấy sẽ đi vào sáng ngày hôm sau để tới Leeds đại diện cho Charles trong cuộc thảo luận về thời gian chuyển nhượng của anh ấy. ông ấy muốn chúng tôi cùng đi.

Khi tôi và Eđwar bước xuống tàu ở Leeds, một nhân viên của ga tới và nhờ chúng tôi đừng để cho người Ý đưa John tới Italy. Tôi phải giải thích rằng mặc dù Teddy là một người nhỏ nhắn, da tối màu và dễ bị nhần với một người Ý những anh ta được sinh ở Warrington và dến phía Bắc để bảo đảm sự công bằng cho John. Được đảm bảo bởi điều đó, người nhân viên bắt đầu xách túi cho chúng toi và đưa chúng tôi vào khách sạn The Queen bằng lối cửa sau.

Charles đã chờ sắn ở đó. Ba chúgn tôi được đưa lên phòng 222, nơi sẽ là “tổng hành dinh” của chúng tôi và chúgn tôi đã ở đó từ 3h30 tới 10h đêm để bàn bạc về rất cả các điều khoảng mà chúgn tôi có thể nghĩ tới. Và như bình thưuờng, Edward đã hoàn thành bài tập của mình. Làm việc và cộng tác rất gần gũi với các luật gia và kế toán, ông ấy biết mọi điều về giá sinh hoạt ở Ý. Người liên lạc của ông cũng phát hiện ra rằng các cầu thủ ngôi sao của Ý khác cũng đều đang được trả giá và anh ta đã có được bản hoàn chỉnh về luật của Liên Đoàn bóng đa Ý. Anh ta còn có được cả bản dịch tiêu chuẩn về hợp đồng mà một cầu thủ phải ký.

Chúgn tôi đã phải chờ đợi rất kiên nhẫn cho tới khi cả hai CLB đi tới sự nhất trí, điều mà họ đã không thể có trong cuộc gặp gỡ đầu tiên. Sau đó John được yêu cầu gắp ngài Agnelli. Những gì mà người Ý nghĩ rằng chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn thì đã kéo dài trong 2 tiếng. Phía Juve rất ngạc nhiên vì chúgn tôi biết quá nhiều về kế hoạch của Ý. Đó là lúc sáng sớm khi ngài Umberto Agnelli đã quá mệt mỏi có thể tuyên bố với giới báo chí rằng họ đã đạt được sự nhất trí.

Và thế là John Charles bắt đầu cho một cuộc đổ bộ từ Anh sang Italia, một cuộc đổ bộ đã trở thành một trận lụt bời quá nhiều cầu thủ cho rằng việc sang Ý thật đơn giản và việc kiếm tiền cũng dễ dàng hơn. Nhưng hầu hết các cầu thủ Anh đều thất bại bởi họ khôgn nghe theo lời khuyên mà Edward dành cho Charles, lời khuyên mà Charles đã cố gắng truyền lại cho các cầu thủ Anh khác đang đùa giỡn với ý định tới Ý. Đó là một cầu thủ chỉ có thể thành công ở Ý nếu anh ta cưới vợ và nói tiếng Ý- John đã cưới vợ và học tiếng Ý.

John Charles trở thành anh hùng thành Turin. Anh ấy là cầu thủ truy cản xuất sắc nhất Serie A và là sự tàn phá trước khung thành- là một cầu thủ xuất sắc toàn diện thực sự.