Phần một: Vụt sáng từ scandal
Paolo Rossi là người giúp nước Ý giành chức vô địch World Cup lần thứ ba năm 1982. Anh đã ghi các bàn thắng giúp Italia lần lượt vượt qua Brazil và Ba Lan trên con đường tiến đến trận cuối cùng. Trong trận chung kết trước đối thủ Tây Đức, chính Rossi là người ghi bàn thắng đầu tiên trong ba bàn thắng của đội tuyển Italia. Kết thúc VCK WC 1982, Rossi là vua phá lưới của giải, một kết quả tuyệt vời nếu như ta biết thêm rằng anh đã không ghi bàn nào trong 4 trận đầu tiên. Thành tích tại TBN năm ấy đã đưa anh vào ngôi nhà của những huyền thoại bóng đá Italia.
Thật may mắn là Rossi đã được tham dự World Cup đó. Năm 1979, một năm sau khi gây chú ý trong suốt VCK World Cup 1978 ở Achentina với một phong độ ấn tượng (ghi 3 bàn thắng), Rossi vướng vào một vụ scandal rung chuyển bóng đá Italia. Khi đó anh đang là tiền đạo của Perugia và là một trong số những cầu thủ bị buộc tội dàn xếp trận hòa 2 – 2 với Avellino. Vì vậy, anh đã bị cấm thi đấu 3 năm nhưng rồi đã được giảm xuống còn 2 năm nhờ kháng án thành công. Lệnh cấm được dỡ bỏ chỉ hai tháng ngay trước VCK World Cup 1982. Không một ai ở Italia nghĩ là Enzo Bearzot, HLV đội tuyển Italia, sẽ gọi Rossi vào đội tuyển bởi anh chắc chắn thiếu sự nhuần nhuyễn với đội, thiếu cả cảm giác thi đấu. Nhưng người đàn ông hay ngậm tẩu, Bearzot, vẫn nhớ những điều tuyệt vời mà Rossi đã cống hiến cho Italia tại VCK 1978, quyết định đặt cược vào tiền đạo này, người đã ký hợp đồng với Juventus ngay trước khi lệnh cấm được ban hành...
"Tôi biết là nếu không có Rossi ở TBN", Bearzot giải thích, "chúng tôi đã không thể có cơ hội nào ở trong vòng cấm địa. Ở khu vực này, cậu ấy chơi thực sự tốt, thực sự nhanh, và lúc nào cũng có thể di chuyển không bóng một cách hoàn hảo. Trong tấn công rất cần những tiền đạo có tốc độ. Họ không cần phải cao, nhưng phải nhanh để tận dụng các đợt phản công"
![]() |
| Prince Pablito trong trận gặp Brazil tại World cup 1982 |
Ban đầu, mọi thứ cho thấy có vẻ như Bearzot đã sai lầm một cách tệ hại. Rossi không ghi được bàn thắng nào trong trận mở màn của Italia với Poland (0-0), bị thay ra trong trận đấu thứ hai, với đội tuyển Peru (1-1) ngay ở đầu hiệp hai sau 45 phút thi đấu tệ hại. Và anh lại phải rời sân trong trận đấu thứ ba với đội tuyển Cameroon (1-1). Lúc này giới báo chí quá kích động ở Italia đã kêu gọi đuổi Rossi ra khỏi đội tuyển và đòi lấy đầu của Bearzot. Để vào được chung kết, Italia phải đối mặt với Argentina và Brazil. Ở trận đấu với Argentina, Rossi không ghi được bàn thắng nào nhưng anh đã có một trận chơi tốt và đội tuyển Italia giành chiến thắng 2-1. Tiếp đó đến trận gặp Brazil, đội đã đánh bại Arab Saudi 3-1, Azzurri buộc phải thắng nếu muốn vào bán kết. Trong khi đó Brazil thì chỉ cần một trận hòa.
Đây là trận đấu mà biệt danh ‘Pablito’ của anh – bắt nguồn từ VCK World Cup 1978 tại Achentina – được nhiều người tung hô. Trong một trận đấu thuộc loại hay nhất thế giới mọi thời đại, Rossi lập một hat-trick tuyệt vời qua đó loại người Brazil ra khỏi cuộc chơi. Đầu tiên, anh đưa Italia dẫn trước sau năm phút. Brazil gỡ hòa. Sau đó, tận dụng một sai lầm của đối thủ, anh giúp Italia vượt lên 2-1. Braxin lại cân bằng tỉ số lần nữa, nhưng họ đành bó tay trước bàn thắng thứ 3 của anh 15 phút trước khi hết giờ. Không có gì ngạc nhiên khi anh đã chọn bàn thắng đầu tiên ghi vào lưới đội tuyển Brazil là một trong những bàn thắng quan trọng nhất mà anh đã từng ghi. "Bàn thắng đó đã giải tỏa tâm lý cho tôi và tiếp thêm động lực thi đấu." anh nói. "Cũng giống như các tiền đạo khác, một khi bạn đã ghi được bàn thắng, bạn lại càng muốn ghi nhiều hơn trong khả năng mình có thể ghi làm.”Tại trận bán kết trước Ba Lan, Rossi đã ghi cả hai bàn trong chiến thắng 2-0 của tuyển Ý. Rồi anh là người ghi bàn mở tỉ số trong trận chung kết 3-1 không thể nào quên. Năm đó, anh đã được bầu chọn là cầu thủ hay nhất châu Âu, sau khi rất nhiều nhà báo Italia đã xin lỗi trên các trang báo thể thao.
Rossi được Juventus mua về nhưng trước khi anh tổ chức lễ sinh nhật lần thứ 18 của mình, sự nghiệp bóng đã của anh gặp khó khăn do anh phẫu thuật cắt bỏ sụn ở cả hai đầu gối. Anh được đem cho Como mượn và chính với đội bóng vùng Lombardy này anh đã ra mắt Serie A, tháng 11 năm 1975.Sau đó, Juventus đã thỏa thuận cho phép câu lạc bộ Vicenza ở Serie B được sở hữu một nửa giá trị của Rossi. Đó cũng chính là nơi tạo nên tên tuổi của anh. Trong mùa giải đầu tiên thi đấu cho đội bóng trắng đỏ Vicenza (mùa bóng 1976-77), Rossi đã ghi được 21 bàn thắng giúp Vicenza thăng hạng Serie A. Mùa giải tiếp theo, Rossi và Vicenza nổi lên thành hiện tượng của giải Serie A. Rossi là vua phá lưới với 24 bàn thắng. Kết thúc năm ấy, đội bóng vừa mới lên hạng Vicenza do HLV Gian Battista Fabri dẫn dắt đã về nhì sau Juventus.Cũng trong mùa giải đó, Rossi thi đấu lần đầu tiên cho Italia với chiến thắng 1-0 trước Bỉ tại Liege. Vicenza đã mua đứt anh từ Juventus với mức giá gây sửng sốt 1,75 triệu bảng Anh, một vụ mua bán làm họ khốn đốn về tài chính. Sau mùa giải 1979-80 hơi thất vọng, Rossi lại đã ghi được 15 bàn thắng. Song chúng không đủ để cứu Vicenza không bị trượt dốc xuống Serie B và anh đã được đem cho Perugia mượn. Ở đây, bên cạnh việc bị phát hiện dính líu đến vụ scandal dàn xếp tỉ số, anh đã ghi được 13 bàn trong 28 trận đấu.
Trước khi lệnh cấm thi đấu 2 năm của Rossi được thông báo, Juventus đã mua lại anh với cái giá hời 600.000 bảng từ Vicenza. Đó quả là một cuộc chuyển nhượng đáng giá. Juve không chỉ lãi được 1,15 triệu bảng, mà sau World Cup 1982 Bà Đầm Già còn là chủ sở hữu một trong những tài năng được săn đón nhiều nhất trong thế giới bóng đá.
Ở Turin, ‘Pablito’ giành được nhiều danh hiệu hơn: Cúp quốc gia Italia năm 1983, một Scudetto cùng Winners’ Cup năm 1984 và Cúp C1 năm 1985. Nhưng khi Rossi khoác áo đỏ đen của Milan, anh chỉ còn là cái bóng của chính mình năm 1982. Chỉ ghi được 2 bàn thắng cho Milan trong cả mùa giải 1985-86 và việc gọi anh vào đội tuyển Italia tham dự World Cup 1986 chỉ có ý nghĩa tinh thần hơn là để thi đấu. Sau khi trở về từ Mexico, Rossi được chuyển nhượng sang Verona. Lúc này mới chỉ 29 tuổi nhưng đó lại là bến đậu cuối cùng của anh. Chấn thương trở lại đeo đẳng và gây tai họa như chúng đã từng xảy ra với anh thời niên thiếu. Anh chơi trận lần cuối cùng vào tháng tư năm 1987 trong trận Verona thắng 3-0 trước Napoli của Diego Maradona . Đó là một kết thúc đẹp cho Rossi vì Napoli là đội vô địch mùa giải đó....
Tượng đài của World Cup
Paolo Rossi tham dự 3 World Cup - Argentina 1978, Espana 1982 và Mexico 1986. Anh trở thành siêu sao tại Italia sau màn trình diễn của mình tại Argentina. Cùng với Roberto Bettega của Juventus, cả hai kết hợp thành bộ đôi ăn ý giúp Azzurri đạt được vị trí thứ 4. ‘Pablito’ đã ghi được 3 bàn thắng trong giải đó – trước Pháp, Hungary và Áo – và hai lần chuyền bóng Bettega, tạo cơ hội để Bettega ghi bàn vào lưới Argentina. Đó vẫn là những điều còn tồn tại mãi trong trí nhớ của nhiều người...
Trước WC 1978, Rossi đã không đánh giá là cầu thủ đội hình một. Giới truyền thông cho rằng Enzo Bearzot sẽ chọn cầu thủ của Torino, Francesco Graziani, thay thế anh. Nhưng màn trình diễn tốt của Rossi tại những trận giao hữu tiền World Cup đã buộc Graziani phải ngồi ghế dự bị. Rossi cũng được gọi tham gia World Cup 1986 ở Mexico. Anh đã chơi trận Ý thắng Trung Quốc 2–0 ở Naples mà không hề biết rằng đó là lần khoác áo đội tuyển quốc gia cuối cùng của mình.Năm 1986 Rossi là cầu thủ của Milan và anh chỉ ghi được 2 bàn trong 20 trận chơi cho Rossoneri. Sự góp mặt của anh ở Mexico chỉ mang ý nghĩa tinh thần. Bất chấp màn trình diễn nghèo nàn của Azzurri, HLV Bearzot nhất quyết để Alessandro Altobelli (của Inter) và Giuseppe Galderisi (của Verona) chơi tiền đạo. Rossi chỉ có thể ngồi nhìn người Pháp đánh bật người Ý khỏi cuộc đua ở vòng bảng thứ hai.
Trích ngang:
Ngày sinh: 23/9/1956 tại PratoVị trí: Tiền đạoTrận ra mắt ở Serie A: Perugia 2-0 Como, 9/11/1975Trận cuối cùng ở Serie A: Verona 3-0 Napoli, 12/4/87Các câu lạc bộ: Como, Vicenza, Perugia, Juventus, Milan, VeronaTrận đấu quốc tế đầu tiên: Belgium 0-1 Italy, 21/12/1977Trận đấu quốc tế cuối cùng: Italy 2-0 China, 11/5/1986Số lần tham gia các trận đấu quốc tế: 48Số bàn thắng ghi được tại các trận đấu quốc tế: 20
Thành tích:
2 Scudetto năm 1982, 1984; 1 cúp quốc gia Italia năm 1983; 1 Cup-Winners’ Cup năm 1984;1 siêu cúp năm 1984; Cúp C1 1985; Vô địch World Cup 1982; Cầu thủ chơi hay nhất Châu Âu năm 1982
Phần hai: Những bước đi nhiều cảm xúc
Nơi nào quan trọng, ở đó có ‘Pablito’
Một số cầu thủ kiểm soát trận đấu, một số thì có kỹ thuật điêu luyện, trong khi một số khác thì hoàn toàn dựa vào sức mạnh thể lực của chính mình. Paolo Rossi không thuộc một trong các tuýp cầu thủ đó. Anh chỉ đơn giản là người tạo ra bàn thắng. Tại World Cup Argentina '78 và hơn thế nữa là ở Espana '82, cầu thủ Italia này đã kết hợp sự di chuyển hợp lý và khát khao ghi bàn bẩm sinh để trở thành một trong những tiền đạo hay nhất thế giới bóng đá...
Vướng vào Scandal
Thế nhưng sự nghiệp của Paolo Rossi tưởng như đã nhanh chóng lụi tàn vào năm 1979. Nổi tiếng nhờ những màn trình diễn xuất sắc của mình tại Argentina, anh đã trở lại Campionato (cuộc đua giành chức vô địch) để làm đầu tàu dẫn dắt hàng tấn công của Perugia. Mùa giải diễn ra tốt đẹp, cho đến ngày 30/12/1978 khi đội bóng của anh chỉ kiếm được trận hòa 2-2 trước Avellono. Sau một chấn thương ở mùa giải sau đó, Rossi và một số đồng đội bị cáo buộc và kết tội dàn xếp trận đấu. Tiền đạo đội tuyển Italia thanh minh rằng câu trả lời của anh trước câu hỏi của một cầu thủ đối phương là hoàn toàn tự nhiên: "2 đều ư? Nếu anh muốn…". Bất chấp những lời phủ nhận tội, hình phạt vẫn được đưa ra: Đình chỉ thi đấu 3 năm, rồi được giảm xuống còn 2 năm sau khi kháng án. Ở tuổi 22, Rossi đột ngột phải dừng chân đúng giai đoạn đầy triển vọng.
Anh đã được người khổng lồ Juventus mua về từ khi còn khá trẻ. Rồi được đem cho Como ở Serie B mượn để học hỏi kinh nghiệm. Nhưng chính từ sau khi chuyển đến chơi cho Vicenza ở Serie B, anh mới thực sự bùng nổ. 21 bàn thắng ghi trong mùa giải 1976-1977 đã đưa Vicenza lên hạng Serie A. Mùa giải sau đó anh thậm chí còn làm được tốt hơn, khi ghi 24 bàn thắng đem lại vị trí á quân cho đội bóng của mình, xếp ngay sau Bà Đầm Già trong bảng xếp hạng.
Ngôi sao trẻ
Thật đáng ngạc nhiên, cũng ngay trong năm đó, HLV Enzo Bearzot đã cho anh cơ hội chơi trận đấu quốc tế đầu tiên của mình. Cỗ máy Rossi bắt đầu lên tiếng. Ở tuổi 21, anh đã có một vòng chung kết xuât sắc tại Argentina '78, thể hiện tài năng xuất chúng của mình khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ. Ba bàn thắng và hai lần tạo cơ hội ghi bàn cho đồng đội báo hiệu một ngôi sao trẻ đã xuất hiện. Với chiều cao 1m74 và nặng 66kg, Rossi chưa bao giờ gặp vấn đề về sức khỏe và luôn có sở trường có mặt đúng chỗ vào đúng thời điểm. Bàn thắng quốc tế đầu tiên của anh ghi vào lưới đội tuyển Pháp được Mar Del Plata diễn tả hết sức hoàn hảo: sau khi nảy ra khỏi khung thành, quả bóng bật từ chân Rossi trở lại góc sâu của khung thành. Đó là bằng chứng cho thấy chàng cầu thủ được gọi bằng cái tên "Pablito" sau vòng chung kết đó, có bản năng của một tiền đạo đích thực.
![]() |
| Toả sáng đúng lúc... |
Thế rồi lệnh cấm thi đấu xảy đến. Anh đã được Juve mua lại ngay trước khi lệnh cấm này hết hiệu lực. Nó đã buộc Rossi buộc phải ngừng thi đấu trong hai năm. Khi anh được trở lại sân là tháng tư năm 1982, chỉ vài tuần ngay trước World Cup Espana '82 khởi tranh. Enzo Bearzot, lúc này vẫn là HLV trưởng của Squadra Azzurra, đã thể hiện sự tin tưởng vào tài năng của anh bằng cách đưa anh đến Tây Ban Nha, bất kể việc anh đã không thi đấu trong hai năm...
Vị HLV huyền thoại của nước Ý sau đó đã bày tỏ những suy nghĩ của mình dẫn đến quyết định đó: "Tôi biết là nếu không có Rossi ở TBN, tôi đã không thể có cơ hội nào ở trong vòng cấm địa. Ở khu vực này, cậu ấy chơi thực sự tốt, thực sự nhanh, và lúc nào cũng có thể đánh lừa các hậu vệ bằng các động tác giả.” Các tifosi, giống như giới truyền thông, đã rất hoài nghi, và thậm chí còn hoài nghi hơn thế nữa sau vòng đấu bảng thứ nhất. Đội tuyển Italia đánh mất khả năng ghi bàn, chỉ kiếm được ba trận hòa và một trận thắng thiếu thuyết phục cách biệt hai bàn. Rossi, người ra sân trong đội hình xuất phát ở cả ba trận, đã không để lại ấn tượng cho người xem. Ở vòng thi đấu thứ hai, Italia ở chung bảng với Brazil và Argentina. Rossi vẫn được ra sân trong trận với Argentina, trận đấu mà Italia thắng 2-1. Mặc dù hứng chịu sự chỉ của giới truyền thông, Bearzot vẫn quyết định cho chàng trai xứ Tuscan một cơ hội cuối cùng...
Thần tượng của cả nước
Italia phải thắng được Brazil, trong khi đó đội quân Seleçao lại chỉ cần một kết quả hòa là đủ để đi tiếp. Azzurri bất ngờ nổi lên với một chiến thắng phi thường 3-2, nhưng chính "Pablito" mới là người được chú ý nhất với cú hat-trick lập theo phong cách của riêng mình. Một bàn đánh đầu và hai bàn độc diễn. “Cỗ máy ghi bàn Rossi” đã được kích hoạt và nó đánh dấu một con đường đến chung kết. Hai bàn thắng tiếp theo của anh được ghi trong trận bán kết với Ba Lan, trước khi anh ghi bàn thắng thứ sáu trong trận chung kết với đội tuyển Đức. Anh kết thúc giải đấu với danh hiệu vua phá lưới, bịt miệng những kẻ đã lớn tiếng đòi lấy đầu anh chỉ vài ngày trước đó. "Tôi đã cảm thấy được bảo vệ, và đó chính là nhận tố quyết định", anh lý giải sau đó. Cuối cùng, thời hoàng kim của Rossi đã tới. Thành công đến cùng với danh hiệu cầu thủ hay nhất châu Âu trong năm được trao sau đó....
Một kết thúc trầm lặng
Quay trở lại "Juve" với Antonio Cabrini, Marco Tardelli, Gaetano Scirea và Claudio Gentile, chưa kể Michel Platini và Zbigniew Boniek, hai ngôi sao khác của World Cup 1982 ở TBN, các danh hiệu mà "Pablito"' giành được vẫn còn tiếp tục: Cúp quốc gia Italia năm 1983, Scudetto và Cúp Winners' Cup năm 1984, Cúp C1 năm 1985… Sau những vinh quang này, mùa hè năm 1985 anh đã chia tay Turin để gia nhập đội bóng kình địch AC Milan. Mặc dù không đạt được nhiều thành công với Rossoneri, anh vẫn được gọi vào đội tuyển quốc gia tham dự World Cup 1986 ở Mexico. Nhưng anh đã không được đưa ra sân một trận nào. Trở lại Italia, anh chuyển sang thi đấu cho Verona trong một thời gian ngắn, rồi cuối cùng anh quyết định treo giày một năm sau đó ở tuổi 31.
...rồi lặng lẽ trở về với đáy biển bình yên.
Chấn thương và kiệt sức đã buộc Rossi phải giải nghệ. Trở về cuộc sống của riêng mình, anh nhanh chóng biến mất khỏi thể giới bóng đá để say mê với thú vui lặn lặn sâu dưới đáy biển. Dù sao thì anh sẽ vẫn luôn luôn được người ta nhớ đến đầu tiên như là một tiền đạo hết sức đặc biệt, gắn liền với một khả năng làm bàn bẩm sinh và tính cách khiêm nhường mà chúng ta có thể sẽ không bao giờ thấy ở một ai khác....




